Chuyên đề

Share on facebook
Share on email

Sân trường nhạt nắng…

Khi trải đủ những ồn ào, vội vã của thành phố hoa lệ, đứa học trò tỉnh lẻ về lại trường xưa, nơi có gốc bàng già vẫn kiên nhẫn xòe bóng, thơ thẩn dạo quanh sân trường hửng nắng… Nghe nhớ, nghe thương, nghe vời vợi một nỗi buồn!

Hồi đó, lớp học thấp tè, cũ kỹ. Sau mỗi mùa mưa, mùi ẩm mốc quanh quẩn suốt mấy tiết học dài. Đứa học trò tỉnh lẻ nghe ước mơ về nơi phố sá lớn dần trong mình. Nho nhỏ… lớn hơn… rồi bùng cháy! Trong ước mơ đó, không có khoảng trống nào cho sự bơ vơ, cô độc giữa tấp nập người với người.

Rồi đứa học trò nơi quê mùa cũng về được thành phố – nơi chỉ nắng và nắng, đèn điện sáng bừng, và ồn ào những tiếng còi xe tưởng không bao giờ dứt. Nó chừng quên mất, có sân trường nơi chốn nào đó lạc giữa mùa ký ức đầy rêu phong…

Đứa học trò tỉnh lẻ có đôi lần ngược dòng, một mình đi về hướng đám đông bỏ lỡ, để một mình nghe mùi của gió, để nghe tiếng mưa vần vũ kéo về… Nó dòm quanh sân trường không phải của mình và thả hồn lạc vào giữa lặng thinh. Có mùi nước mắt. Có mùi nhung nhớ. Có mùi tiếc mong…

Ở đó, có những rêu phong, làm xanh ướt giấc mơ tuổi trẻ? Ở đó, có những chiều quạnh quẽ, nép mình vào tường lớp tránh mưa? Và ở đó, có còn những giờ trưa tan học, tay ôm cặp, đầu đội nón lá, rảo bước cùng đám bạn gái cùng lớp, cùng trường, để màu áo trắng trải dài cả góc phố? Có còn không những tiếng cười đuổi nhau vào ngõ nhỏ, tiếng chào nhau và hẹn gặp vào ngày mai? Tuổi học trò với hoài bão trên vai, liệu rồi có mấy đứa định lượng được nỗi cô đơn trên con đường tự đặt tên là thành công, là hạnh phúc ấy?

Bằng đó năm xa nhà, bằng đó năm xa trường…, là bằng đó năm đứa học trò không gặp lại bạn bè cũ, thầy cô cũ. Nó để mình bị cuốn theo dòng vội vã, của nhớ – của quên… Để mãi đến một lúc ký ức được đặt tên, không mỹ miều gì đâu, nhưng thật và thân quen lắm, đứa học trò tỉnh lẻ mới vội vã quay về, trong nước mắt, trong buồn nhớ dành cho những ngày cũ…

Này là dãy lớp học đã được sơn mới thơm mùi vôi vữa chưa tan. Này là bàn, là ghế mới không còn chi chít chữ hồi tụi nó ghi tên mình để “đánh dấu chủ quyền” nữa. Này là bảng đen bóng bẩy, không phải là cái cũ tróc sứt nhiều đường… Nhưng, có một thứ vẫn cũ lắm, vẫn như xưa, đó là tình thương từ tán bàng xòe bóng. Bàng đứng đó, có trông, có ngóng? Có đợi chờ những đứa học trò cũ quay về?

Đứa học trò tỉnh lẻ nghe mắt mình cay xè. Vị cay của tiếc nhớ chẳng hề giống mắt cay của khói bụi. Nó thèm quá được quay về thời nông nổi, vào giờ học mà cùng bạn bè xin xỏ thầy cô cho nghỉ một giờ. Nó thèm cảm nhận được sự run rẩy của chính mình trong tà áo mỏng mỗi sáng thứ hai chào cờ. Và thèm cả cảm giác sợ sệt xòe tay đợi cô giáo khẻ… Mắt nó vẫn cay xè… Môi nó run lên từng chặp… Đứa học trò tỉnh lẻ nghe tim mình đập nhịp thổn thức của mất mát. Nó đi xa quá! Nó đi vội quá! Nên, không còn kịp để quay về…

Nó lặng im đối diện với đứa bạn học cũ mắt đỏ hoe. Rồi hai đứa lặng im đi cạnh nhau, chỉ còn tiếng sụt sịt khóc. Lạ lùng thay, chúng khóc với nhau khi kể về thành công của mình. Sự thành công không có bóng hình, chỉ có sự cô đơn lớn dần theo tháng năm xa nhà, xa trường, xa thầy cô giáo. Chỉ khi kỷ niệm cũ ùa về, với những trò nghê dại đến ngốc xít, chúng mới có thể bật cười… À, hóa ra kỷ niệm nào rồi cũng đẹp, dẫu buồn – dẫu vui – dẫu rồ dại đến thế nào!

Và, hóa ra, con người ta cứ để mình lạc giữa những rong dài ảo tưởng về danh, về lợi, nên bỏ qua những hạnh phúc giản đơn vốn nằm trong tay mình. Đứa học trò tỉnh lẻ lại trở về với lặng thinh, với khát khao trái ngược với ước mơ ngày cũ. Nó muốn quay về. Nó muốn khóc, muốn cười với sự bao dung của thầy cô. Nó muốn sai lầm với bạn bè. Nó muốn được ngửi mùi ẩm mốc của những ngày xưa cũ…

Rồi, những đứa học trò tỉnh lẻ tự biến mình thành người thành phố dừng hẳn lại, lặng im hoàn toàn. Trước mắt chúng là nụ cười dịu dàng chưa hề thay đổi của cô giáo chủ nhiệm. Cô dang tay đón đám học trò đi lạc quá lâu của mình. Vòng tay ấy mãi mãi không bao giờ từ chối chúng. Đám học trò tỉnh lẻ ùa đến, lao vào… Chúng lại lần nữa hóa trẻ thơ, giữa tà áo cũ – những tà áo là một phần tuổi thơ chúng, những tà áo thuộc về nơi này…

Chiều nay, có đám học trò tìm thấy chính mình, giữa sân trường nhạt nắng…

TRƯƠNG THANH THÙY

Cùng tìm hiểu những kiến thức hay, có tính khai sáng trên app ANSpace bằng cách vào mục Tìm kiếm (Nhập từ khóa) => Khai sáng

Tải và trải nghiệm ngay app ANSpace:

– IOS: https://apple.co/3xoPaJN

– Android: https://bit.ly/3aPxRK8

Bài viết liên quan

Nhật ký biết ơn

Lòng biết ơn chính là liều thuốc diệu kỳ để giải độc cho những tổn

Đăng ký nhận tin

Đăng ký để nhận những tin mới nhất từ AN.

Bài viết nổi bật
Logo

Cải thiện cuộc sống của bạn

Dừng lại việc đè nén

bắt đầu việc loại bỏ

Download ngay tại

googleplay

Hãy đồng hành cùng chúng tôi

“Vì một thế giới mạnh khỏe và hạnh phúc hơn”

"HỖ TRỢ ĐIỀU TRỊ cho các bệnh nhân - Tái tạo năng lượng" cho y bác sĩ và các nhân viên y tế

Tư vấn xây dựng AN Room, chuyển giao hoàn toàn miễn phí các phương pháp hỗ trợ điều trị và Trao tặng ứng dụng AN Space cho các bệnh viện, các trung tâm bảo trợ xã hội.

Bạn có tâm nguyện cùng chúng tôi đồng hành cùng dự án ý nghĩa này?

Hãy cùng chúng tôi giới thiệu đến các bệnh viện, các trung tâm bảo trợ xã hội về dự án này, chúng tôi luôn sẵn sàng đồng hành, trao tặng “Vì một thế giới mạnh khỏe và hạnh phúc hơn”

Chia sẻ ứng dụng

Share on facebook
Share on linkedin
Share on email

Đồng hành cùng AN

Vì một thế giới mạnh khoẻ và hạnh phúc hơn

Trao tặng hoàn toàn miễn phí ứng dụng chăm sóc sức khỏe thân tâm An Space cho 10.000 bệnh nhân tại Việt Nam

Bạn có biết

BỆNH TRẦM CẢM

Theo Tổ chức Y tế thế giới (WHO) trầm cảm là căn bệnh thứ hai gây hại đến sức khỏe của con người chỉ sau tim mạch.

Một thống kê tại Việt Nam cho biết, hiện có khoảng 30% dân số có rối loạn tâm thần, trong đó tỉ lệ trầm cảm chiếm 25%.

Mỗi năm, số người tự sát do trầm cảm ở nước ta từ 36.000 – 40.000 người. Đa số các vụ tự sát do bệnh nhân cảm thấy mình vô dụng, tội lỗi, không xứng đáng được sống.

Trầm cảm ở Việt Nam đang có chiều hướng gia tăng đặc biệt là trong giới trẻ, hiện nay trầm cảm đang có xu hướng trẻ hóa với độ tuổi từ 15 – 27 tuổi.

 

BỆNH TIM MẠCH

Bệnh tim mạch là nguyên nhân hàng đầu gây tử vong trên toàn cầu, chiếm tới 31% tổng số ca tử vong. Tại Việt Nam, có 25% dân số mắc bệnh về tim mạch và tăng huyết áp, nhiều trường hợp chưa được phát hiện và điều trị kịp thời. Số ca tử vong mỗi năm khoảng 170.000 ca.

 

BỆNH UNG THƯ

Tại Việt Nam, năm 2020 ước tính có 182.563 ca mắc mới và 122.690 ca tử vong do ung thư. Cứ 100.000 người thì có 159 người chẩn đoán mắc mới ung thư và 106 người tử vong do ung thư. Căn bệnh này luôn để lại gánh nặng lớn về kinh phí và nỗi đau vì số lượng tử vong.

Theo GLOBOCAN, tình hình mắc mới và tử vong do ung thư ở Việt Nam đều đang tăng nhanh.

Tất cả những bệnh nhân này đều cần HỖ TRỢ ĐIỀU TRỊ và cần những thành viên trong gia đình, cộng đồng nâng đỡ về tinh thần!

Bạn có tâm nguyện cùng chúng tôi đồng hành cùng dự án ý nghĩa này?

Bạn hãy tải và trở thành thành viên chính thức của Ứng dụng chăm sóc sức khỏe toàn diện An Space. Khi bạn tải và đăng ký sử dụng ứng dụng một năm để sử dụng cho chính bạn và gia đình là đồng thời bạn đã cùng chúng tôi trao tặng ứng dụng AN Space cho một bệnh nhân đang gặp khó khăn.

 

Cứu một mạng người, phúc đẳng hà sa.

Sử dụng và sẻ chia ngay bây giờ!

Chia sẻ dự án

Share on facebook
Share on linkedin
Share on twitter
Share on email

Đồng hành cùng AN

Vì một thế giới mạnh khoẻ và hạnh phúc hơn

ANLogo
Cảm ơn bạn đã quyết định tham gia cùng chúng tôi.

Vì một thế giới khỏe mạnh và hạnh phúc hơn

Bạn sẽ sớm nhận được email phản hồi từ chúng tôi trong thời gian sớm nhất !

ANLogo
Chúc mừng bạn đã quyết định tham gia hành trình​

28 ngày yêu thương chính mình

Bạn sẽ sớm nhận được email chào mừng từ chúng tôi !

Ngày đầu tiên của hành trình tuyệt vời này sẽ bắt đầu từ ngày mai. Trong thời gian chờ đợi, bạn có thể khám phá thêm các chương trình khác của chúng tôi.

TRẢI NGHIỆM

28 ngày miễn phí chăm sóc sức khoẻ thân tâm toàn diện cùng AN Space

Chúng tôi tôn trọng và cam kết sẽ bảo mật những thông tin mang tính riêng tư của bạn.